1. Chào mừng bạn đến với diễn đàn GiảiTrí88. Hãy đăng ký để trở thành một trong những thành viên đầu tiên của diễn đàn, đem lại nhiều tiếng cười hơn cho mình và mọi người bạn nhé.

Ả hàng xóm - phần 1

Thảo luận trong '8X - 9X' bắt đầu bởi anhthieugia, 19/6/13.

  1. anhthieugia SMOD

    Offline
    Gã đến khu trọ vào cuối tuần trước. Cửa phòng lúc nào cũng đóng im ỉm. Gã ngồi lỳ trong phòng, làm một việc nghe có vẻ mùi mẫn, đó là viết lách. Nhưng đã gần một tuần nay, những trang bản thảo của gã vẫn trống trơn. Đêm nào cũng vậy, gã chỉ viết được vài ba chữ ra giấy rồi xé toạc, vo viên vứt vào góc. Gã cảm thấy bế tắc và tức tối khi cảm xúc bị đứt mạch một cách phũ phàng bởi những âm thanh quỷ quái làm phiền gã trong đêm. Tiếng vặn răng rắc của cánh cửa gỗ bị cong vênh, tiếng giường cọt kẹt rên rỉ... và kinh khủng nhất là thứ âm thanh bệnh hoạn từ một đôi nam nữ đang "yêu" nhau. Không thể chịu được cảnh bị dày vò này nữa, gã quyết định phải chấm dứt chuyện này bằng mọi giá.

    Sáng sớm, ngay khi thức dậy, gã liền sang gõ cửa phòng bên cạnh, nơi phát ra những âm thanh quái quỷ ấy. Một ả gái quần áo xộc xệch, hở hang ra mở cửa, giọng nói còn ngái ngủ:

    - ... có việc gì đấy?

    - Tôi đề nghị cô hạn chế những tiếng động mà cô phát ra vào mỗi đêm. Thú vui của cô đang làm phiền người khác đấy, nhất là với tôi.


    - Thú vui hả? Ờ, thú vui đó kiếm ra tiền đấy, nhờ thú vui đó tôi mới có cái ăn cái mặc đấy. Anh là cái thằng dở hơi phòng bên cạnh phải không?

    Những câu nói chanh chua của ả như dội gáo nước lạnh vào mặt gã. Cơ mặt giần giật, gã măm môi không biết nói gì, rõ ràng gã thiếu lý lẽ và chưa có kinh nghiệm để nói chuyện với hạng người như ả. Gã cố nhịn, gã mà mất bình tĩnh trong lúc này thì sẽ nhận lấy một thất bại ê chề. Để lấy lại ưu thế, gã liền đặt một câu hỏi với một giọng lạnh tanh:
    - Bao nhiêu?

    - Bao nhiêu cái gì? Đồ dở hơi!


    Chưa nghe ả nói hết câu, cánh cửa đã đóng cái "rầm" trước mặt gã. Gã cười méo xệch. Không chấp nhận thua cuộc, gã tiếp tục gõ cửa và chìa ra một xấp tiền khi ả vừa mở cửa:

    - Từng này đủ chưa?

    - Từng đó không đủ mua thú vui của tôi đâu. Thú vui của tôi đắt lắm!
    - Ả cười mỉa.


    Gã chợt nhận ra trong câu nói của ả có sự tự ái, hạng người như ả cũng có sĩ diện? Câu nói đầu tiên của gã đã chạm vào đúng cái sĩ diện vàng ngọc của ả. Nhưng vấn đề này gã xem phim ảnh cũng nhiều rồi, đối với hạng người như ả, tiền không giải quyết được thì còn cách hữu dụng nhất là trả nhiều tiền hơn nữa?

    - Từng này tiền thì sao? Tôi chỉ cần cô không quấy rầy tôi là được!
    - Gã móc ra thêm hai xấp tiền như ban đầu đưa cho ả.


    Đúng là hiệu nghiệm. Ả nhận tiền, ra vẻ còn ngạc nhiên với kẻ lập dị trước mặt. Ả chép miệng:

    - Số này chỉ cho đêm nay thôi đấy nhé!


    Gã đã thắng. Giá của chiến thắng có vẻ hơi cao. Với số tiền đó, gã có thể thuê một phòng ở khách sạn trong vài ngày. Nhưng nếu so sánh như thế thì gã đã không đến cái khu trọ cũ nát này để làm gì. Đối với gã, tiền là một thứ phù phiếm, chán ngắt, bằng sao được những tư tưởng lớn lao của gã, khi mà được tận hưởng một đêm bình yên và rồi cảm xúc sẽ thăng hoa để viết được nhiều hơn về cuộc đời .

    Đêm. Gã gục đầu ngủ trên chiếc bàn gấp. Giấy tờ vứt bừa bãi khắp gian phòng, trang bản thảo trên bàn vẫn chưa ghi được chữ nào cả. Trong khi đó cuộc đời như cuốn phim quay chậm tời đi tời lại trong giấc mơ của gã.

    Gã sinh ra trong một gia đình giàu sụ, có một ông bố là chủ tập đoàn kinh tế lớn ở Miền Bắc. Nhưng gã chưa bao giờ vui hay tự hào về điều đó. Ngay từ khi mới sinh ra, gã đã phải chịu sự dè bỉu của số phận. Một lão thầy bói, bạn của bố gã đã phán rằng: Gã là oan nghiệt từ kiếp trước của mẹ gã, sinh vào giờ tử, ngày tử không chết yểu là phúc đức, nhưng cũng không sống được đến năm hai mươi lăm tuổi. Trừ mẹ gã ra, ai cũng tin lời tiên đoán của lão thầy bói là sự thật. Bởi gã suýt chết yểu khi mẹ gã phải mổ đẻ suốt hai giờ đồng hồ. Tệ hơn là gã mang chứng suy tim từ nhỏ, bác sĩ bảo gã chẳng sống được bao lâu nữa.

    Bố của gã không còn hy vọng vào gã, đứa con trai bị trời nguyền rủa. Ông ta hắt hủi mẹ con gã và đến với một người đàn bà khác có thể sinh hạ cho ông ta một đứa con trai toàn mỹ để kế thừa sự nghiệp. Ông ta cho mẹ con gã một căn biệt thự và một số tiền không nhỏ. "Với số tiền này, hai mẹ con cô sống cả đời không hết, hãy cố sống mà hưởng thụ. Đừng bao giờ làm phiền tôi". Những lời ông ta nói có khác nào lời của người dưng nước lã đâu? Mẹ gã cũng chính vì thế mà sinh bệnh, rồi chết dần trong tuyệt vọng vì sự ghẻ lạnh của ông ta.
    [IMG]
    Ông ta hắt hủi mẹ con gã và đến với một người đàn bà khác (Ảnh minh họa)

    Nhiều lúc, gã muốn cười mỉa mai cái sự đời là đến bây giờ gã vẫn còn sống. Ít ra là đến giấc mơ này, khi gã hai tư tuổi, ngấp ngoái trong đau khổ, để đợi đến hai lăm tuổi, để xem có chết như số mệnh hay không. Trong cái cuộc sống vô vị này, gã thực sự cô độc. Gã chỉ còn có tiền, một thứ vô tri xấu xa, đáng khinh bỉ, đã chà đạp lên tình cảm con người, chà đạp lên cuộc đời mẹ con gã.

    "Reng... reng... reng" - tiếng chuông đồng hồ inh ỏi vang lên giữa đêm kéo gã ra khỏi những cơn mộng mị. Tiếng chuông còn nhắc nhở gã đến giờ uống thuốc. Đối với căn bệnh đáng nguyền rủa trong gã, quên uống thuốc đồng nghĩa với tự sát. Uống thuốc là nghĩa vụ với số mệnh mà gã phải làm mỗi ngày. Sau khi uống thuốc xong, gã sửa soạn giấy bút, cố nhớ lại những giấc mơ vừa nãy, ghi chép vài chữ rồi ngồi suy tư đến tận trời sáng.
    ***
    Bình minh, theo thói quen, gã đứng ở giữa sân từ sớm để hứng trọn những tia nắng mai trong trẻo, mát dịu đầu tiên của một ngày mới. Khu trọ này có một điểm mà gã rất thích: đó là khoảng sân rộng mà gã đang đứng, gần gốc me già, quan trọng hơn là thoáng đãng ở khoảng trời phía đông và tây, khoảng trời đẹp nhất lúc bình minh và hoàng hôn. Gã mải say sưa thưởng thức vẻ tuyệt diệu của bình minh mà ả gái nọ đứng bên cạnh lúc nào không biết. Ả nhìn gã chăm chăm như vật thể lạ.

    - Bầu trời có chỗ nào rách hay thủng mà nhìn ghê thế? - Ả vừa nói vừa cười tủm tỉm.
    Gã quay sang nhìn ả, điệu bộ thản nhiên như không thấy:

    - Bầu trời xanh và đẹp! Cho dù tôi nói cả ngàn lý do về bầu trời cô cũng không hiểu.
    - Ờ, đúng rồi! Chỉ có kiểu người như anh mới hiểu nổi. - Ả cười nhạt.

    Chẳng hiểu sao, gã nhìn thấy trong đôi mắt tròn như bi ve của ả có sự thương hại, sự thương hại của một người khôn với kẻ tâm thần - còn ai khác ngoài gã. Mặt gã lạnh đi. Gã lên giọng:

    - Cô có thể cười tôi. Mục đích cô đến để lấy tiền hôm nay chứ gì? Lát nữa tôi đưa cho. Còn bây giờ, xin lỗi, đừng làm phiền!

    - Anh nghĩ tôi đến để lấy tiền của anh hả? Được! Cứ ngắm bầu trời của anh đi, rồi đưa tiền cho tôi. Đồ hâm.
    - Ả tức giận bỏ về phòng.


    Gã vẫn đứng bất động nhìn bầu trời, những tia nắng lấp lánh sáng rực trong mắt gã. Không riêng gì ả, chẳng ai có thể ngăn trở gã ôm trọn bầu trời trong tầm mắt. Bởi bầu trời của ngày hôm nay có thể là bầu trời cuối cùng của đời gã.
    ***
    Đêm cô quạnh. Sự yên tĩnh như nguyện vọng của gã, đúng hơn là được gã mua bằng tiền. Nghĩ lại, ả cũng là người sòng phẳng, nhận tiền và không làm phiền gã nữa. Đó là đức tính mà gã cho là tốt ở những hạng người như ả. Suy cho cùng ả cũng không đáng trách, thứ đáng trách ở đây là tiền. Gã đang cuộn tiền thành từng xâu và lẩm bẩm chửi rủa nó. Đó là số tiền lãi gã mới đi rút ở ngân hàng về, chẳng biết tiêu gì, cứ cuộn mãi rồi bỏ vào thùng mì ăn liền và gọi nó là "Tiền ăn gì". Với số tiền lãi năm trước, gã đã mua hẳn một hiệu sách cho bà vú trông coi, buôn bán thế nào không cần biết, tiện ở chỗ thỉnh thoảng bảo bà vú gửi cho vài cuốn sách hay để đọc giết thời gian.
    "Năm nay mua gì nhỉ? Hay sẵn đây bỏ ra vài cục để ném vào bản mặt mê tiền của ả, để tháng này khỏi quấy rầy mình?" - Gã đắc ý với sáng kiến vừa nghĩ ra. Nhưng nụ cười hiếm hoi của gã vụt tắt ngay khi có tiếng chuông báo giờ uống thuốc. Gã lắc đầu ngán ngẩm, ngả đầu trên bàn, lặng nhìn kim đồng hồ nhích từng giây một. Gã ngủ lúc nào không biết.

    Gã lại mơ...

    Trong mơ, gã hãy còn nhỏ, mặt xanh rờn, gầy gò như ma đói. Gã đang ngồi phục bên mẹ gã trong bệnh viện. Mẹ gã vẫn nhìn về một khoảng trời xanh qua ô cửa sổ, ánh mắt thăm thẳm như bầu trời, luôn nhìn về một hướng cho đến trước lúc lâm chung. Mẹ gã hỏi: "Bố có đến không con?". Gã buồn thiu lắc đầu. Mẹ gã rơi giọt nước mắt cuối cùng trước khi vĩnh biệt trần thế. Gã lay người mẹ, lay mãi mà mẹ gã không tỉnh lại. Sợ hãi, gã khóc nấc lên rồi ngất luôn bên thi thể mẹ gã...

    Gã chợt tỉnh giấc vì trái tim tự nhiên buốt nhói. Gã nhìn đồng hồ, đã chậm ba tiếng uống thuốc. Cơn đau ập đến dữ dội, cảm tưởng có một sức nặng khủng khiếp đang đè lên ngực gã. Đầu óc choáng váng, gã tuột tay rơi lọ thuốc xuống gầm giường. Muốn kêu cứu nhưng không mở miệng ra được, gã lao về phía cửa chính một cách vô thức, trước khi đổ gục xuống như một cây chuối bị người ta đốn ngã.
    Gã sẽ chết như định mệnh?
    (Còn nữa)
    Gã trai 24 tuổi bị bệnh tim, đơn độc, không có người thân, không có bạn bè, chỉ có niềm vui duy nhất là viết lách. Chỉ trong những giấc mơ, hay khi trải mình qua những câu chữ, gã mới thấy đó là cuộc sống thật sự. Gã thích cuộc sống tự do, yên bình, ghét sự ồn ào, xô bồ, ghét những âm thanh "quái dị" của ả hàng xóm mỗi đêm. Nhưng qua những lần tiếp xúc, gã chợt nhận thấy ả không phải là hạng người xấu xa, ít ra, ả cũng là người tử tế và biết điều. Và liệu qua những va chạm, tiếp xúc hàng ngày giữa gã nhà văn vả ả hàng xóm có khiến trái tim họ rung động vì nhau? Mời các bạn hãy đón đọc phần 2 "Ả hàng xóm" vào lúc 15h00 thứ tư, ngày 19/6/2013.
Thẻ: hàng xóm, 9x

Chia sẻ trang này